"Lần này mình bình tĩnh quá, chắc đã trưởng thành lên nhiều" — tôi từng nghĩ vậy.
Nghe thì hợp lý. Chính vì hợp lý quá nên tôi giữ nó khá lâu trước khi chịu nhìn lại.
Trải nghiệm của tôi
Vấn đề không phải cách nghĩ đó hoàn toàn sai. Vấn đề là nó dừng quá sớm, chưa chạm tới phần quyết định kết quả về lâu dài.
Cảm giác tự hào đó nghe hợp lý — sau nhiều năm, việc trở nên bình tĩnh hơn trước biến động là một dấu hiệu tiến bộ tự nhiên.
Nhưng vài tuần sau, khi nhìn lại, tôi nhận ra sự 'bình tĩnh' đó không đến từ một kế hoạch rõ ràng cho tình huống đó — nó đến từ việc tôi đơn giản là không muốn nhìn vào con số, né tránh hoàn toàn việc kiểm tra danh mục, và gọi sự né tránh đó là bình tĩnh.
Tôi không mất một khoản lớn trong một đêm vì cách nghĩ đó. Tôi mất dần qua từng quyết định nhỏ, từng lần bỏ lỡ góc nhìn khác, đến khi nhìn lại mới thấy cả cục.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ to. Có những lần cái giá là thời gian và vài quyết định lẽ ra tốt hơn nếu nhìn ra sớm hơn.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: phân biệt bình tĩnh thật do có kế hoạch rõ ràng và bình tĩnh giả do tê liệt cảm xúc/không chấp nhận thực tế trong một đợt giảm mạnh.
Từ đó tôi tự kiểm tra lại mỗi lần cảm thấy 'bình tĩnh' trong một tình huống khó: tôi có đang chủ động theo dõi và có một kế hoạch rõ ràng, hay tôi chỉ đang trốn tránh không muốn nhìn vào nó?
Phân biệt bình tĩnh thật do có kế hoạch rõ ràng và bình tĩnh giả do tê liệt cảm xúc/khô... Anh chị có từng nhầm sự né tránh với sự bình tĩnh thật trong một đợt thị trường khó?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top