"Quỹ chỉ số chắc dành cho người không đủ kiến thức tự chọn tài sản, an toàn nhưng nhàm chán" — tôi từng nghĩ vậy.
Tôi không phủ nhận câu hỏi đó hợp lý. Nó đúng với cảm giác lúc sắp quyết định, khi chưa thấy hết phần bên trong.
Trải nghiệm của tôi
Điều khiến tôi thay đổi Không phải vì ai phản bác. Mà vì thực tế tự dạy một góc nhìn khác về cùng một chuyện đó.
Nhưng khi tôi so sánh kỹ kết quả dài hạn của việc tự chọn tài sản so với một quỹ chỉ số đơn giản, tôi nhận ra phần lớn thời gian, kết quả tự chọn của tôi không vượt trội hơn, trong khi tốn nhiều thời gian và cảm xúc hơn rất nhiều.
Cái giá cụ thể: tôi từng giữ cách nghĩ đó đủ lâu để nó ảnh hưởng đến vài quyết định quan trọng, trước khi chịu thừa nhận cách nghĩ đó chưa đủ.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: quỹ chỉ số không phải là lựa chọn 'kém hấp dẫn' dành cho người không đủ kiến thức, mà là một công cụ phù hợp cho mục tiêu khác với mục tiêu của việc tự chọn tài sản.
Từ đó tôi không còn xem nhẹ quỹ chỉ số. Tôi dùng nó cho phần mục tiêu ổn định dài hạn, và dành phần tự chọn tài sản cho mục tiêu khác, với một tỷ trọng tôi sẵn sàng chấp nhận rủi ro cao hơn.
Quỹ chỉ số không phải là lựa chọn 'kém hấp dẫn' dành cho người không đủ kiến thức, mà l... Anh chị có đang xem nhẹ một công cụ đầu tư chỉ vì nó nghe có vẻ 'nhàm chán', mà chưa xét đúng vai trò nó phục vụ?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top