Kính chào anh chị em đã đến với Radio Suy Niệm Lời Chúa Mỗi Ngày. Hôm nay, chúng ta cùng nhau lắng lại qua ba bài học Lời Chúa, để mang theo bản lĩnh bước vào một ngày mới.
Bài học thứ nhất: Bài Học Từ Hạt Giống Tự Lớn Lên — Để Hệ Thống Vận Hành Đúng Quy Luật
Phúc Âm Mác, chương 4, kể về một người gieo hạt xuống đất, rồi ngày đêm ngủ và thức dậy, hạt giống cứ vậy mọc lên lớn dần mà người ấy không hiểu rõ bằng cách nào — đất tự sinh ra hoa lợi theo đúng quy luật của nó, và khi lúa chín, người ấy mới đem liềm ra gặt. Một khi hạt giống đã được gieo đúng cách, nó cần thời gian và quy luật riêng để lớn lên, không cần người gieo phải đào lên kiểm tra mỗi ngày. Một hệ thống hay chiến lược đã được xây dựng và kiểm chứng kỹ càng cũng vận hành theo quy luật riêng của nó, can thiệp liên tục vào giữa chừng thường làm hỏng nhiều hơn là giúp ích. Người bản lĩnh tin tưởng vào hệ thống mình đã dày công xây dựng, biết lùi lại để nó vận hành đúng nhịp, và chỉ can thiệp đúng lúc cần thiết, giống như người gặt chỉ ra tay khi lúa đã thật sự chín. Để hệ thống vận hành đúng quy luật, không cần can thiệp từng ngày.
Bài học thứ hai: Bài Học Từ Bình Dầu Của Tiên Tri Ê-li-sê — Chuẩn Bị Đủ Chỗ Chứa Cho Điều Mình Nhận Được
Sách 2 Các Vua, chương 4, kể về một bà góa mắc nợ, trong nhà chỉ còn một bình dầu nhỏ. Tiên tri Ê-li-sê bảo bà đi mượn thật nhiều bình rỗng từ hàng xóm, rồi rót dầu từ bình nhỏ của mình vào từng bình một. Dầu cứ chảy ra không ngừng, cho đến khi không còn bình rỗng nào để chứa nữa thì mới dừng lại — và số dầu ấy đủ để bà trả hết nợ. Giới hạn không nằm ở nguồn dầu, mà nằm ở số lượng bình bà đã chuẩn bị sẵn để chứa nó. Một cơ hội tốt đến với thị trường không phải lúc nào cũng bị giới hạn bởi chính cơ hội đó, mà thường bị giới hạn bởi việc mình đã chuẩn bị đủ vốn, đủ kiến thức, đủ kỷ luật để đón nhận nó hay chưa. Người bản lĩnh luôn chuẩn bị sẵn phần chỗ chứa của riêng mình — vốn, hệ thống, tâm lý vững vàng — trước khi cơ hội thật sự đến. Chuẩn bị đủ chỗ chứa, mới nhận trọn những gì mình xứng đáng có.
Bài học thứ ba: Bài Học Từ Người Thu Thuế Cầu Nguyện — Khiêm Tốn Vững Hơn Tự Tin Thái Quá
Phúc Âm Lu-ca, chương 18, kể về hai người cùng lên đền thờ cầu nguyện — một người Pha-ri-si tự hào kể ra những điều tốt mình đã làm và so sánh mình hơn hẳn người khác, còn một người thu thuế đứng xa, chỉ khiêm tốn nhìn nhận những giới hạn của chính mình. Người khiêm tốn nhìn nhận đúng vị trí của mình lại là người thật sự được nhìn nhận đúng đắn hơn. Tự tin thái quá sau một chuỗi kết quả tốt thường khiến người ta ngừng nhìn lại chính mình, trong khi sự khiêm tốn giữ cho một người luôn tỉnh táo đặt câu hỏi liệu phương pháp của mình có còn đúng hay không. Người bản lĩnh không so sánh bản thân hơn kém với người khác để lấy sự tự tin, mà luôn giữ một cái nhìn thành thật về giới hạn thật sự của chính mình, ngay cả khi đang trong giai đoạn thuận lợi. Khiêm tốn không phải là yếu thế, mà là nền tảng để tiếp tục đứng vững lâu dài. Khiêm tốn nhìn nhận giới hạn, vững hơn tự tin thái quá.
Nguyện xin Chúa ban bình an và phước lành đến với anh chị em trong ngày hôm nay. Hẹn gặp lại anh chị em trong số phát sóng tiếp theo của Radio Suy Niệm Lời Chúa Mỗi Ngày.