"Nhà đầu tư giỏi thì phải có ý kiến về mọi thứ đang xảy ra trên thị trường" — tôi từng nghĩ vậy.
Tôi từng đồng ý gần như không cần nghĩ thêm. Nó đơn giản, dễ nhớ, lúc đó đủ để tôi yên tâm.
Trải nghiệm của tôi
Câu hỏi quan trọng hơn nằm ở chỗ khác. Không chỉ đúng hay sai, mà là mình đang bỏ sót gì khi tin vào điều đó.
Tiêu chuẩn đó nghe hợp lý — người có chuyên môn thường được kỳ vọng có quan điểm rõ ràng, đó cũng là cách xây dựng sự tin tưởng từ người khác.
Nhưng có một lần, một người hỏi tôi về một loại tài sản tôi chưa từng tìm hiểu kỹ, và tôi vẫn cố đưa ra một nhận định, dù trong lòng không chắc chắn gì cả. Sau đó nhận định đó sai, và tôi nhận ra mình đã ưu tiên việc 'có vẻ biết' hơn là sự thật mình không biết.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ lớn hiện trên sổ sách. Có những lần cái giá là vài năm giữ một cách nghĩ sai, rồi mất rất lâu mới bỏ được.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: khả năng thừa nhận không biết về một lĩnh vực hoặc tình huống cụ thể là một dấu hiệu trưởng thành, không phải dấu hiệu thiếu năng lực.
Từ đó tôi không còn cố ép mình có ý kiến về mọi chủ đề. Tôi chỉ chia sẻ những gì mình thật sự tìm hiểu kỹ, và sẵn sàng nói rõ khi một điều nằm ngoài hiểu biết của mình.
Khả năng thừa nhận không biết về một lĩnh vực hoặc tình huống cụ thể là một dấu hiệu tr... Anh chị có đang ép mình phải có quan điểm về mọi thứ trên thị trường, dù có những phần mình thật sự chưa hiểu rõ?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top