"Cổ phiếu có công ty thật, có doanh thu, có báo cáo tài chính — chắc chắn hơn tài sản số chứ" — tôi từng nghĩ vậy.
Nhiều người nghĩ vậy cũng phải. Tôi cũng từng nghĩ vậy — lúc đó tôi chỉ nhìn phần dễ thấy nhất.
Trải nghiệm của tôi
Nhưng điều tôi bỏ sót lúc đó là một câu hỏi khác — sâu hơn và khó chịu hơn — chỉ lộ ra sau khi đã trả giá.
Câu nói đó hợp lý ở một khía cạnh — có một thực thể kinh doanh thật đứng sau tạo cảm giác có cái để định giá, không như tài sản số mà nhiều người vẫn xem là chỉ dựa vào niềm tin.
Nhưng khi tôi nhìn lại vài công ty mà chính tôi từng tin tưởng nắm giữ cổ phiếu, một vài trong số đó gặp vấn đề quản trị hoặc kinh doanh sa sút nghiêm trọng, khiến giá trị giảm sâu hơn cả những lần tài sản số tôi nắm biến động mạnh nhất.
Học phí không hiện ngay. Nó hiện ra mỗi lần tôi hành động theo cách nghĩ cũ, rồi sau đó phải sửa lại — mất thêm thời gian, đôi khi mất thêm tiền.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: có một công ty thật đứng sau không đồng nghĩa với rủi ro thấp hơn, vì rủi ro kinh doanh và quản trị công ty là một loại rủi ro riêng cần đánh giá độc lập.
Từ đó tôi không còn xem 'có công ty thật' như một bằng chứng tự động cho sự an toàn. Tôi đánh giá rủi ro quản trị của từng công ty cụ thể, giống như cách tôi đánh giá rủi ro của bất kỳ tài sản nào khác.
Có một công ty thật đứng sau không đồng nghĩa với rủi ro thấp hơn, vì rủi ro kinh doanh... Anh chị có đang xem một kênh đầu tư an toàn hơn chỉ vì nó có một thực thể hữu hình đứng sau, mà chưa thật sự xét đến rủi ro quản trị của thực thể đó?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top