"Sao con làm gì cũng chậm vậy" — tôi từng nghĩ vậy.
Tôi từng đồng ý gần như không cần nghĩ thêm. Nó đơn giản, dễ nhớ, lúc đó đủ để tôi yên tâm.
Trải nghiệm của tôi
Câu hỏi quan trọng hơn nằm ở chỗ khác. Không chỉ đúng hay sai, mà là mình đang bỏ sót gì khi tin vào điều đó.
Cảm giác đó dễ hiểu — làm cha mẹ, ai cũng mong con phát triển tốt, sốt ruột là phản ứng tự nhiên.
Nhưng có một lần, tôi bắt gặp mình tự nhiên áp dụng đúng cách suy nghĩ tôi vẫn dùng khi nhìn một tài sản chưa tăng giá trong thời gian dài: không phải nó không có giá trị, mà có thể nó cần thêm thời gian, và việc của tôi là tiếp tục đồng hành, không phải hoảng loạn vì chưa thấy kết quả ngay.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ lớn hiện trên sổ sách. Có những lần cái giá là vài năm giữ một cách nghĩ sai, rồi mất rất lâu mới bỏ được.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: kỹ năng chờ đợi kết quả dài hạn mà không phản ứng vội luyện được từ đầu tư có thể mang sang sang cách kiên nhẫn với sự phát triển của con cái.
Từ đó tôi nhìn việc đầu tư vừa là một kỹ năng tài chính, vừa là nơi rèn những phẩm chất nội tâm có giá trị vượt ra ngoài chuyện tiền bạc.
Kỹ năng chờ đợi kết quả dài hạn mà không phản ứng vội luyện được từ đầu tư có thể chuyể... Anh chị có nhận thấy sự kiên nhẫn mình luyện được từ đầu tư đang giúp mình kiên nhẫn hơn ở một vai trò khác trong cuộc sống không?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top