Tối thứ Sáu, tôi đang ngồi ở bàn ăn cùng vợ con, nhưng mắt thì cứ liếc xuống điện thoại mỗi vài phút để kiểm tra giá. Thị trường hôm đó đang có biến động, tôi không yên tâm bỏ điện thoại xuống.
Nhiều người nghĩ vậy cũng phải. Tôi cũng từng nghĩ vậy — lúc đó tôi chỉ nhìn phần dễ thấy nhất.
Trải nghiệm của tôi
Nhưng điều tôi bỏ sót lúc đó là một câu hỏi khác — sâu hơn và khó chịu hơn — chỉ lộ ra sau khi đã trả giá.
Con tôi, năm đó bảy tuổi, nhìn tôi một lúc rồi hỏi: "Ba đang làm gì với điện thoại mà nhìn lo vậy?"
Tôi định giải thích, nhưng nhìn lại bữa cơm — vợ đang gắp thức ăn cho con, con đang chờ ba nói chuyện — tôi nhận ra mình đã không thật sự có mặt ở bàn ăn đó từ đầu bữa.
Tôi tắt màn hình điện thoại, lật úp xuống bàn.
Không phải vì tôi đột nhiên không còn lo về thị trường nữa. Mà vì tôi nhận ra: thị trường sẽ vẫn ở đó sau bữa cơm. Còn bữa cơm này với con — con sẽ không còn bảy tuổi mãi.
Học phí không hiện ngay. Nó hiện ra mỗi lần tôi hành động theo cách nghĩ cũ, rồi sau đó phải sửa lại — mất thêm thời gian, đôi khi mất thêm tiền.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: ranh giới giữa theo dõi thị trường và thời gian gia đình.
Từ đó tôi không còn giữ cách nghĩ cũ như một chân lý. Tôi giữ nó như một chỗ bắt đầu — cần xem lại mỗi khi tình hình thay đổi.
Ranh giới giữa theo dõi thị trường và thời gian gia đình. Anh chị có đặt giới hạn nào cho việc theo dõi thị trường để không để nó tràn vào những khoảng thời gian quan trọng khác không?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top