"Đi ngang mãi thế này chán quá, chẳng có gì xảy ra cả" — tôi từng nghĩ vậy.
Nghe thì hợp lý. Chính vì hợp lý quá nên tôi giữ nó khá lâu trước khi chịu nhìn lại.
Trải nghiệm của tôi
Vấn đề không phải cách nghĩ đó hoàn toàn sai. Vấn đề là nó dừng quá sớm, chưa chạm tới phần quyết định kết quả về lâu dài.
Cảm giác đó dễ hiểu — so với những giai đoạn tăng hay giảm mạnh đầy kịch tính, một thị trường đi ngang không có gì để kể, dễ tạo cảm giác như đang chờ đợi vô ích.
Nhưng khi tôi nhìn lại lịch sử, tôi nhận ra chính những giai đoạn đi ngang kéo dài, ít ai chú ý, lại thường là lúc nền tảng cho những đợt tăng trưởng lớn sau này được xây dựng — dòng tiền tích lũy dần, những người thiếu kiên nhẫn rời bỏ thị trường, còn những người kiên trì mua đều đặn trong giai đoạn này lại có vị thế tốt nhất khi xu hướng mới bắt đầu.
Tôi không mất một khoản lớn trong một đêm vì cách nghĩ đó. Tôi mất dần qua từng quyết định nhỏ, từng lần bỏ lỡ góc nhìn khác, đến khi nhìn lại mới thấy cả cục.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ to. Có những lần cái giá là thời gian và vài quyết định lẽ ra tốt hơn nếu nhìn ra sớm hơn.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: giai đoạn thị trường đi ngang thường bị xem là lãng phí thời gian nhưng thực chất là lúc nền tảng cho những đợt tăng trưởng sau này được xây dựng qua việc tích lũy đều đặn.
Từ đó tôi xem những giai đoạn đi ngang là thời điểm để tiếp tục kế hoạch mua đều đặn của mình một cách kiên nhẫn nhất, thay vì sốt ruột chờ đợi một biến động lớn để "có việc làm".
Giai đoạn thị trường đi ngang thường bị xem là lãng phí thời gian nhưng thực chất là lú... Bạn có đang xem giai đoạn thị trường đi ngang là thời gian lãng phí, thay vì một cơ hội để tiếp tục xây dựng nền tảng?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top