"Phải loại bỏ hoàn toàn nỗi sợ mới đầu tư giỏi được" — tôi từng nghĩ vậy.
Tôi từng đồng ý gần như không cần nghĩ thêm. Nó đơn giản, dễ nhớ, lúc đó đủ để tôi yên tâm.
Trải nghiệm của tôi
Câu hỏi quan trọng hơn nằm ở chỗ khác. Không chỉ đúng hay sai, mà là mình đang bỏ sót gì khi tin vào điều đó.
Mục tiêu đó dễ hiểu — sợ hãi thường dẫn đến những quyết định vội vàng, nên việc loại bỏ nó nghe có vẻ là con đường đến những quyết định sáng suốt hơn.
Nhưng càng cố ép mình không được sợ, tôi càng nhận ra nỗ lực đó phản tác dụng — nỗi sợ vẫn xuất hiện, chỉ là tôi thêm một lớp căng thẳng nữa vì cảm thấy tội lỗi khi vẫn còn sợ dù đã "không nên" cảm thấy vậy. Có lần tôi thử thay đổi cách tiếp cận: thay vì cố loại bỏ nỗi sợ, tôi chỉ đơn giản ghi nhận nó đang xuất hiện, rồi hỏi bản thân nó đang cảnh báo điều gì cụ thể.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ lớn hiện trên sổ sách. Có những lần cái giá là vài năm giữ một cách nghĩ sai, rồi mất rất lâu mới bỏ được.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: cố loại bỏ hoàn toàn nỗi sợ khỏi đầu tư thường phản tác dụng.
Từ đó tôi không còn đặt mục tiêu loại bỏ hoàn toàn nỗi sợ, mà học cách phân biệt khi nào nó là tín hiệu hợp lý cần điều chỉnh danh mục, và khi nào nó chỉ là phản ứng thái quá cần bỏ qua để tuân theo kế hoạch đã đặt ra.
Cố loại bỏ hoàn toàn nỗi sợ khỏi đầu tư thường phản tác dụng. Bạn có đang cố ép bản thân loại bỏ hoàn toàn nỗi sợ, thay vì lắng nghe xem nó đang thực sự cảnh báo điều gì?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top