"Đợi mình ổn định hẳn đã, rồi tính chuyện đầu tư cho con sau" — tôi từng nghĩ vậy.
Tôi từng đồng ý gần như không cần nghĩ thêm. Nó đơn giản, dễ nhớ, lúc đó đủ để tôi yên tâm.
Trải nghiệm của tôi
Câu hỏi quan trọng hơn nằm ở chỗ khác. Không chỉ đúng hay sai, mà là mình đang bỏ sót gì khi tin vào điều đó.
Nhưng khi tôi thực sự tính lại, tôi nhận ra khái niệm "ổn định hoàn toàn" của tôi cứ liên tục dịch chuyển theo từng năm — luôn có thêm một mục tiêu mới cần đạt được trước khi tôi cho phép mình nghĩ đến việc khác — trong khi con tôi vẫn tiếp tục lớn lên, và thời gian để một khoản đầu tư nhỏ cho con có thể tăng trưởng qua nhiều năm cứ ngắn dần lại mỗi ngày tôi trì hoãn.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ lớn hiện trên sổ sách. Có những lần cái giá là vài năm giữ một cách nghĩ sai, rồi mất rất lâu mới bỏ được.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: chờ 'ổn định hoàn toàn' mới bắt đầu đầu tư cho con thường là một cách trì hoãn núp dưới vỏ bọc thận trọng vì khái niệm ổn định luôn dịch chuyển.
Từ đó tôi bắt đầu một khoản đầu tư nhỏ định kỳ cho con ngay khi có thể, dù ngân sách của tôi lúc đó chưa hề "ổn định hoàn toàn" theo đúng nghĩa tôi từng đặt ra — vì tôi nhận ra thời gian mới là tài sản không thể lấy lại được, không phải sự hoàn hảo của thời điểm bắt đầu.
Chờ 'ổn định hoàn toàn' mới bắt đầu đầu tư cho con thường là một cách trì hoãn núp dưới... Bạn có đang trì hoãn một khoản đầu tư quan trọng vì chờ một sự "ổn định hoàn toàn" mà thực chất không bao giờ thực sự đến?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top