"Nhà đầu tư giỏi thì không được phép lo lắng, phải luôn tỏ ra vững vàng" — tôi từng nghĩ vậy.
Tôi không phủ nhận câu hỏi đó hợp lý. Nó đúng với cảm giác lúc sắp quyết định, khi chưa thấy hết phần bên trong.
Trải nghiệm của tôi
Điều khiến tôi thay đổi Không phải vì ai phản bác. Mà vì thực tế tự dạy một góc nhìn khác về cùng một chuyện đó.
Nhưng việc cố che giấu lo lắng, kể cả với chính mình, không khiến nó biến mất — nó chỉ khiến tôi không xử lý nó một cách rõ ràng, và nó len lỏi vào quyết định của tôi dưới những hình thức khó nhận ra hơn, như việc trì hoãn một quyết định cần thiết hoặc phản ứng thái quá với một tin tức nhỏ mà lẽ ra không đáng để tâm nhiều đến vậy.
Cái giá cụ thể: tôi từng giữ cách nghĩ đó đủ lâu để nó ảnh hưởng đến vài quyết định quan trọng, trước khi chịu thừa nhận cách nghĩ đó chưa đủ.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: cố che giấu lo lắng, kể cả với chính mình, không khiến nó biến mất mà khiến nó chi phối quyết định dưới những hình thức khó nhận ra.
Từ đó tôi không còn cố tỏ ra không bao giờ lo lắng — tôi thừa nhận nó một cách thẳng thắn với chính mình, và xem đó là bước đầu tiên cần thiết để xử lý nó, không phải một điểm yếu cần che giấu.
Cố che giấu lo lắng, kể cả với chính mình, không khiến nó biến mất mà khiến nó chi phối... Bạn có đang cố che giấu lo lắng của mình, kể cả với chính bản thân, thay vì thừa nhận và xử lý nó một cách rõ ràng?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top