"Gửi ngân hàng là chắc chắn nhất, không mất được đồng nào" — tôi từng nghĩ vậy.
Nhiều người nghĩ vậy cũng phải. Tôi cũng từng nghĩ vậy — lúc đó tôi chỉ nhìn phần dễ thấy nhất.
Trải nghiệm của tôi
Nhưng điều tôi bỏ sót lúc đó là một câu hỏi khác — sâu hơn và khó chịu hơn — chỉ lộ ra sau khi đã trả giá.
Khi tôi thử tính lại sức mua thực tế của khoản tiền tiết kiệm đó sau nhiều năm, so với mức tăng giá của những hàng hóa và dịch vụ cơ bản trong cùng khoảng thời gian, tôi nhận ra số dư tuy không giảm nhưng khả năng mua sắm thực tế của nó đã giảm đi đáng kể — một dạng mất giá âm thầm mà tôi chưa từng để ý vì nó không hiện rõ trên màn hình số dư.
Học phí không hiện ngay. Nó hiện ra mỗi lần tôi hành động theo cách nghĩ cũ, rồi sau đó phải sửa lại — mất thêm thời gian, đôi khi mất thêm tiền.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: gửi tiết kiệm giữ nguyên số dư nhưng sức mua thực tế có thể giảm đáng kể theo thời gian.
Từ đó tôi vẫn giữ một phần tiền mặt trong ngân hàng cho nhu cầu tiền mặt ngắn hạn, nhưng không còn xem đó là nơi giữ giá trị dài hạn — phần lớn tài sản dành cho mục tiêu dài hạn tôi chuyển sang những kênh có khả năng tăng trưởng vượt qua tốc độ mất giá thực tế của tiền.
Gửi tiết kiệm giữ nguyên số dư nhưng sức mua thực tế có thể giảm đáng kể theo thời gian. Bạn đã từng tính lại sức mua thực tế của khoản tiền gửi tiết kiệm sau nhiều năm, thay vì chỉ nhìn vào con số trên sổ?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top