"Nắm càng nhiều mã thì rủi ro càng được trải đều, càng an toàn" — tôi từng nghĩ vậy.
Tôi từng đồng ý gần như không cần nghĩ thêm. Nó đơn giản, dễ nhớ, lúc đó đủ để tôi yên tâm.
Trải nghiệm của tôi
Câu hỏi quan trọng hơn nằm ở chỗ khác. Không chỉ đúng hay sai, mà là mình đang bỏ sót gì khi tin vào điều đó.
Nhưng có giai đoạn danh mục của tôi có đến hơn hai mươi mã khác nhau, và khi nhìn lại tôi nhận ra mình không thực sự hiểu rõ phần lớn trong số đó — tôi chỉ đơn giản là mua vì sợ bỏ lỡ, rồi gọi đó là "đa dạng hóa". Kết quả là tôi không đủ thời gian theo dõi kỹ bất kỳ mã nào, và danh mục trở thành một tập hợp những quyết định hời hợt thay vì một chiến lược thật sự.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ lớn hiện trên sổ sách. Có những lần cái giá là vài năm giữ một cách nghĩ sai, rồi mất rất lâu mới bỏ được.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: đa dạng hóa đúng nghĩa là nắm giữ tài sản mình thực sự hiểu và có lý do rõ ràng, không phải cứ thêm số lượng mã để có cảm giác an toàn.
Từ đó tôi thu gọn danh mục lại còn một số ít tài sản cốt lõi mà tôi thực sự hiểu, và xem việc thêm một mã mới là một quyết định cần cân nhắc kỹ, không phải một phản xạ.
Đa dạng hóa đúng nghĩa là nắm giữ tài sản mình thực sự hiểu và có lý do rõ ràng, không ... Bạn đang đa dạng hóa vì hiểu rõ từng khoản đầu tư, hay chỉ đang thêm số lượng để có cảm giác an toàn?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top