"Kể chuyện thất bại cho con nghe làm gì, để chúng thấy mình giỏi thôi" — tôi từng nghĩ vậy.
Nghe thì hợp lý. Chính vì hợp lý quá nên tôi giữ nó khá lâu trước khi chịu nhìn lại.
Trải nghiệm của tôi
Vấn đề không phải cách nghĩ đó hoàn toàn sai. Vấn đề là nó dừng quá sớm, chưa chạm tới phần quyết định kết quả về lâu dài.
Nhưng có lần con tôi hỏi thẳng liệu tôi có bao giờ mất tiền không, và khi tôi thành thật kể lại khoản lỗ lớn năm đầu tiên cùng những gì tôi học được từ đó, tôi nhận ra ánh mắt của con thay đổi hoàn toàn — không phải thất vọng, mà là một sự tin tưởng gần hơn nhiều so với khi tôi chỉ kể những thành công.
Tôi không mất một khoản lớn trong một đêm vì cách nghĩ đó. Tôi mất dần qua từng quyết định nhỏ, từng lần bỏ lỡ góc nhìn khác, đến khi nhìn lại mới thấy cả cục.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ to. Có những lần cái giá là thời gian và vài quyết định lẽ ra tốt hơn nếu nhìn ra sớm hơn.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: chỉ kể thành công cho con cái nghe vô tình dạy rằng thất bại là điều cần giấu đi.
Từ đó tôi chủ động kể cả những lần thất bại cho con nghe, không phải để chúng lo lắng, mà để chúng hiểu thất bại là một phần bình thường của bất kỳ hành trình nào, và điều quan trọng là cách mình đứng dậy sau đó.
Chỉ kể thành công cho con cái nghe vô tình dạy rằng thất bại là điều cần giấu đi. Bạn có đang chỉ kể những thành công cho người thân nghe, và vô tình bỏ lỡ cơ hội dạy họ điều quý giá hơn từ những lần thất bại?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top