Trong một thời gian dài, tôi tự hào với bản thân vì đã giữ được qua nhiều đợt thị trường giảm mà không bán. Tôi nghĩ đó là bằng chứng của kỷ luật.
Tôi từng đồng ý gần như không cần nghĩ thêm. Nó đơn giản, dễ nhớ, lúc đó đủ để tôi yên tâm.
Trải nghiệm của tôi
Câu hỏi quan trọng hơn nằm ở chỗ khác. Không chỉ đúng hay sai, mà là mình đang bỏ sót gì khi tin vào điều đó.
Sau này tôi mới hiểu ra: mình không bán không phải vì kỷ luật — mà vì mình không có quy tắc rõ ràng về khi nào nên bán, nên việc không làm gì trở thành lựa chọn mặc định.
Kỷ luật thật sự không phải là luôn giữ. Kỷ luật là biết rõ điều kiện nào sẽ khiến mình nên bán — và làm đúng điều đó khi điều kiện đó xảy ra, dù cảm xúc lúc đó không muốn.
Có những lần tôi nên điều chỉnh danh mục nhưng không làm vì không có quy tắc rõ ràng — tôi chỉ tiếp tục giữ vì không biết mình nên làm gì khác. Sau này nhìn lại, đó không phải quyết định chủ động, đó là sự trì hoãn được ngụy trang là kỷ luật.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ lớn hiện trên sổ sách. Có những lần cái giá là vài năm giữ một cách nghĩ sai, rồi mất rất lâu mới bỏ được.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: phân biệt kỷ luật thật và trì hoãn ngụy trang thành kỷ luật.
Từ đó mỗi khi gặp lại cùng kiểu câu hỏi, tôi tự nhắc mình dừng thêm một nhịp — hỏi xem mình đang dừng ở bề mặt hay đã nhìn đủ phần phía sau.
Phân biệt kỷ luật thật và trì hoãn ngụy trang thành kỷ luật. Anh chị có quy tắc rõ ràng về khi nào nên thoát khỏi một khoản đầu tư không, hay vẫn đang giữ chỉ vì chưa có lý do rõ ràng để bán?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top