"Thị trường im re vậy thì có gì mà học, chờ nó động đậy rồi nói" — tôi từng nghĩ vậy.
Nghe thì hợp lý. Chính vì hợp lý quá nên tôi giữ nó khá lâu trước khi chịu nhìn lại.
Trải nghiệm của tôi
Vấn đề không phải cách nghĩ đó hoàn toàn sai. Vấn đề là nó dừng quá sớm, chưa chạm tới phần quyết định kết quả về lâu dài.
Nhưng khi tôi lật lại sổ tay ghi chú của chính mình, tôi nhận ra phần lớn những thói quen tốt nhất mình đang có — đọc báo cáo, tìm hiểu dự án mới, viết lại kế hoạch — đều được hình thành trong chính những giai đoạn đi ngang đó, khi không có áp lực biến động nào chi phối.
Tôi không mất một khoản lớn trong một đêm vì cách nghĩ đó. Tôi mất dần qua từng quyết định nhỏ, từng lần bỏ lỡ góc nhìn khác, đến khi nhìn lại mới thấy cả cục.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ to. Có những lần cái giá là thời gian và vài quyết định lẽ ra tốt hơn nếu nhìn ra sớm hơn.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: giai đoạn thị trường đi ngang là lúc tích lũy kiến thức và xây nền tảng tâm lý, không phải giai đoạn 'chết' cần bỏ qua.
Từ đó tôi không còn chờ thị trường sôi động mới bắt đầu học hỏi nghiêm túc — tôi dùng chính những giai đoạn yên tĩnh để làm việc đó.
Giai đoạn thị trường đi ngang là lúc tích lũy kiến thức và xây nền tảng tâm lý, không p... Anh chị có đang tận dụng giai đoạn thị trường đi ngang để xây nền tảng, hay đang chờ nó 'động đậy' rồi mới bắt đầu quan tâm?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top