Hình ảnh nhà đầu tư tôi từng xây trong đầu là người luôn bình thản, không bao giờ lo lắng khi thị trường giảm, nhìn biểu đồ đỏ mà vẫn ngủ ngon.
Cách nghĩ đó dễ hiểu. Nhiều người cũng nghĩ vậy trước khi tự mình trải qua đủ lâu.
Trải nghiệm của tôi
Nhìn lại, tôi thấy mình đã hỏi đúng câu dễ, nhưng bỏ lỡ câu quan trọng hơn nằm ngay bên dưới.
Tôi đã cố gắng trở thành người đó trong nhiều năm. Mỗi khi lo lắng, tôi tự nhủ mình cần rèn luyện thêm, cần kỷ luật hơn, cần bình tĩnh hơn. Cứ như thể lo lắng là bằng chứng của sự yếu kém.
Rồi tôi gặp một người đã đầu tư hơn mười năm, tài khoản tăng trưởng đều qua nhiều chu kỳ. Tôi hỏi anh có bao giờ lo lắng khi thị trường giảm sâu không.
Anh cười: "Luôn luôn. Nhưng tôi lo xong rồi không làm gì khác với kế hoạch."
Tôi đã trả giá bằng thời gian và vài quyết định lẽ ra tốt hơn nếu nhìn ra sớm hơn. Không phải lúc nào cũng mất tiền — nhưng cộng lại thì thấy rõ.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: lo lắng là bình thường — hành động sai vì lo mới là vấn đề.
Từ đó mỗi khi gặp lại cùng kiểu câu hỏi, tôi tự nhắc mình dừng thêm một nhịp — hỏi xem mình đang dừng ở bề mặt hay đã nhìn đủ phần phía sau.
Lo lắng là bình thường — hành động sai vì lo mới là vấn đề. Anh chị có đang nhầm giữa "bình tĩnh thật" và "không được phép lo lắng" trong hành trình đầu tư của mình không?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top