"Bất động sản chắc chắn hơn, ít nhất còn sờ được, nhìn thấy được" — tôi từng nghĩ vậy.
Nhiều người nghĩ vậy cũng phải. Tôi cũng từng nghĩ vậy — lúc đó tôi chỉ nhìn phần dễ thấy nhất.
Trải nghiệm của tôi
Nhưng điều tôi bỏ sót lúc đó là một câu hỏi khác — sâu hơn và khó chịu hơn — chỉ lộ ra sau khi đã trả giá.
tôi có một người bạn mua một miếng đất với kỳ vọng tăng giá, và nhiều năm sau vẫn chưa bán được vì không có người mua ở mức giá mong muốn — vốn của bạn ấy bị kẹt một thời gian dài, dù 'sờ được' miếng đất đó mỗi ngày.
Học phí không hiện ngay. Nó hiện ra mỗi lần tôi hành động theo cách nghĩ cũ, rồi sau đó phải sửa lại — mất thêm thời gian, đôi khi mất thêm tiền.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: cảm giác 'sờ được, nhìn thấy được' của tài sản vật chất không đồng nghĩa với khả năng rút tiền nhanh tốt hoặc rủi ro thấp hơn tài sản số.
Từ đó tôi không còn dùng cảm giác hữu hình như một thước đo cho mức độ an toàn hay rủi ro của một kênh đầu tư. Tôi nhìn vào khả năng rút tiền nhanh thật, và khả năng định giá rõ ràng, như những yếu tố quan trọng hơn.
Cảm giác 'sờ được, nhìn thấy được' của tài sản vật chất không đồng nghĩa với thanh khoả... Anh chị có đang đánh giá một kênh đầu tư an toàn hơn chỉ vì nó hữu hình, sờ được, mà chưa xét đến khả năng rút tiền nhanh thật của nó?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top