"Mua thì ghi lại lý do, không mua thì thôi, có gì đâu mà ghi" — tôi từng nghĩ vậy.
Tôi không phủ nhận câu hỏi đó hợp lý. Nó đúng với cảm giác lúc sắp quyết định, khi chưa thấy hết phần bên trong.
Trải nghiệm của tôi
Điều khiến tôi thay đổi Không phải vì ai phản bác. Mà vì thực tế tự dạy một góc nhìn khác về cùng một chuyện đó.
Nhưng khi nhìn lại vài lần một tài sản tôi từng cân nhắc rồi bỏ qua tăng giá mạnh sau đó, tôi không còn nhớ chính xác lý do mình đã bỏ qua lúc đó — là vì phân tích kỹ và thấy không phù hợp, hay chỉ vì lười tìm hiểu thêm, hay vì sợ hãi không có cơ sở. Không có ghi chú, tôi không thể đánh giá lại được chất lượng của quyết định đó.
Cái giá cụ thể: tôi từng giữ cách nghĩ đó đủ lâu để nó ảnh hưởng đến vài quyết định quan trọng, trước khi chịu thừa nhận cách nghĩ đó chưa đủ.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: ghi lại lý do quyết định không mua một tài sản cũng quan trọng như ghi lý do mua, giúp đánh giá lại quyết định có tốt hơn không không hành động.
Từ đó tôi ghi chú cả những lần quyết định bỏ qua một tài sản, kèm lý do cụ thể tại thời điểm đó, để sau này có thể nhìn lại và đánh giá khách quan.
Ghi lại lý do quyết định không mua một tài sản cũng quan trọng như ghi lý do mua, giúp ... Anh chị có đang ghi lại lý do cho cả những lần quyết định không mua, hay chỉ ghi chú khi mình hành động?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top