"Hai năm nữa mình phải đạt được con số này" — tôi từng nghĩ vậy.
Nhiều người nghĩ vậy cũng phải. Tôi cũng từng nghĩ vậy — lúc đó tôi chỉ nhìn phần dễ thấy nhất.
Trải nghiệm của tôi
Nhưng điều tôi bỏ sót lúc đó là một câu hỏi khác — sâu hơn và khó chịu hơn — chỉ lộ ra sau khi đã trả giá.
Mục tiêu đó nghe hợp lý — có mục tiêu rõ ràng để theo đuổi, ai cũng được khuyên nên làm vậy.
Nhưng khi gần đến cuối năm thứ hai và con số chưa đạt được như kỳ vọng, tôi nhận ra mình bắt đầu cân nhắc những quyết định mạo hiểm hơn bình thường — chỉ vì muốn 'kịp' deadline tôi tự đặt ra, một deadline thực ra không có cơ sở gì ngoài việc tôi chọn số hai cho dễ nhớ.
Học phí không hiện ngay. Nó hiện ra mỗi lần tôi hành động theo cách nghĩ cũ, rồi sau đó phải sửa lại — mất thêm thời gian, đôi khi mất thêm tiền.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: đặt deadline làm giàu cứng nhắc tạo áp lực ra quyết định sai, thay vào đó cần mục tiêu gắn với hành vi và quá trình.
Từ đó tôi bỏ deadline cho con số kết quả, và thay bằng mục tiêu gắn với hành vi mình kiểm soát được — duy trì đều một quy trình đầu tư trong một khoảng thời gian, không phải đạt một số tiền vào một ngày định trước.
Đặt deadline làm giàu cứng nhắc tạo áp lực ra quyết định sai, thay vào đó cần mục tiêu ... Anh chị có đang đặt deadline cho một con số mà thị trường mới là người quyết định, hay cho những hành vi mình thật sự kiểm soát được?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top