"Anh ơi giờ em lỗ rồi, em phải làm sao" — tôi từng nghĩ vậy.
Nghe thì hợp lý. Chính vì hợp lý quá nên tôi giữ nó khá lâu trước khi chịu nhìn lại.
Trải nghiệm của tôi
Vấn đề không phải cách nghĩ đó hoàn toàn sai. Vấn đề là nó dừng quá sớm, chưa chạm tới phần quyết định kết quả về lâu dài.
Tôi trả lời khá bình thản, vì với tôi mức lỗ đó không lớn, đã quá quen với việc danh mục lên xuống. Nhưng rồi tôi dừng lại, hỏi ngược: "Lúc thấy số đó, em cảm thấy thế nào?"
Câu trả lời của người đó — mất ngủ, kiểm tra giá liên tục, nghĩ đến việc bán hết — khiến tôi nhớ lại chính xác cảm giác của mình ở lần lỗ đầu tiên, một cảm giác tôi đã quên mất vì đã quá nhiều năm trôi qua.
Tôi không mất một khoản lớn trong một đêm vì cách nghĩ đó. Tôi mất dần qua từng quyết định nhỏ, từng lần bỏ lỡ góc nhìn khác, đến khi nhìn lại mới thấy cả cục.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ to. Có những lần cái giá là thời gian và vài quyết định lẽ ra tốt hơn nếu nhìn ra sớm hơn.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: người có kinh nghiệm dễ quên cảm giác hoảng loạn lần đầu lỗ, việc nhớ lại giúp đồng cảm và hướng dẫn người mới tốt hơn.
Từ đó khi hướng dẫn người mới, tôi luôn cố nhớ lại cảm giác lần đầu của chính mình trước khi đưa ra lời khuyên — để lời khuyên đi kèm sự đồng cảm, không chỉ là số liệu.
Người có kinh nghiệm dễ quên cảm giác hoảng loạn lần đầu lỗ, việc nhớ lại giúp đồng cảm... Anh chị có còn nhớ rõ cảm giác của lần lỗ đầu tiên, hay đã quá quen đến mức quên mất nó từng đáng sợ thế nào?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top