Có một buổi tối, một chiến hữu nhắn cho anh đúng một câu: "Em biết là nên bán con này lâu rồi, mà sao cứ giữ hoài vậy anh?". Anh không trả lời ngay, mà kể lại cho em nghe một câu chuyện cũ, chuyện của hai vị tăng bên bờ sông.
Câu chuyện: Buông Người Xuống Bờ Sông
Ngày xưa, có hai vị tăng cùng nhau đi hành cước. Đến một khúc sông, nước chảy khá xiết, hai người thấy một cô gái đứng bên bờ, ngập ngừng không dám qua vì sợ trượt chân. Vị tăng lớn tuổi hơn, không nói gì nhiều, liền bế cô gái trên tay, lội qua sông, đặt cô xuống bờ bên kia an toàn, rồi tiếp tục đi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Vị tăng còn lại đi theo sau, trong lòng cứ thắc mắc mãi. Đi được một đoạn dài, không nhịn được nữa, ông mới lên tiếng hỏi: "Sư huynh là người tu hành, sao lại bế một cô gái trên tay như vậy?"
"Ta đã đặt cô ấy xuống từ lúc qua tới bờ bên kia rồi. Còn đệ, sao đến giờ vẫn còn bế cô ấy trong đầu?"
Vị tăng lớn tuổi trả lời nhẹ nhàng như vậy, rồi tiếp tục bước đi. Câu chuyện dừng lại ở đó, nhưng cái "bế mãi trong đầu" thì không phải ai cũng nhận ra mình đang làm, cho tới khi bị hỏi thẳng như vậy.
Vì Sao Câu Chuyện Này Lại Nói Về Tài Khoản Của Bạn?
Đọc tới đây, có thể chiến hữu sẽ nghĩ: chuyện tu hành thì liên quan gì đến chuyện mua bán cổ phiếu? Nhưng anh nghĩ đây lại là một trong những bài học "trúng" nhất cho người cầm bảng giá mỗi ngày.
Một lệnh thua, một quyết định sai, một cổ phiếu đã bán lỗ từ tháng trước — tất cả đều giống như cô gái được cõng qua sông. Việc "qua sông", tức là việc đã xảy ra, đã kết thúc từ lâu. Nhưng có bao nhiêu chiến hữu, giống như vị tăng trẻ, vẫn đang "bế" khoản lỗ đó trong đầu suốt nhiều tuần, nhiều tháng sau? Cứ mỗi lần mở bảng giá lên là lại nhớ lại, lại tiếc, lại tự trách, dù lệnh đó đã đóng từ lâu rồi.
Cái khó không nằm ở việc thị trường có công bằng hay không. Cái khó nằm ở việc chúng ta có chịu đặt xuống hay không, sau khi việc đã xong.
Bài Học Cho Nhà Đầu Tư
Vị tăng lớn tuổi không phải là người không có cảm xúc. Ông chỉ đơn giản là làm xong việc cần làm, rồi để nó lại phía sau, thay vì mang nó đi suốt quãng đường còn lại. Với nhà đầu tư, "buông đúng lúc" có thể hiểu theo ba cách rất thực tế:
- Lệnh đã đóng thì để nó đóng thật sự — không mang khoản lỗ cũ vào cách nhìn nhận cơ hội mới, khiến bạn do dự hoặc liều lĩnh quá mức so với bình thường.
- Sai lầm chỉ đáng giá khi được rút ra bài học, không phải khi được lặp đi lặp lại trong đầu như một hình phạt tự thân mỗi đêm.
- Nhẹ tay hôm nay mới sáng suốt được ngày mai — một cái đầu còn đang "bế" quá khứ hiếm khi đưa ra được quyết định tỉnh táo cho hiện tại.
Chiến hữu thử nhìn lại xem, có khoản lỗ nào mình đã "đặt xuống bờ" từ lâu, mà đến giờ vẫn đang âm thầm cõng nó trên vai không?
Sông thì đã qua, người thì đã đặt xuống. Chỉ có tâm mình là vẫn còn chọn cách mang nó theo, hay để nó ở lại phía sau.
— Phương, founder CoPhieu.Top