Có chiến hữu nhắn cho anh: "Anh ơi, em biết con này nên cắt lâu rồi, mà sao cứ cầm hoài không dám bán vậy anh?". Anh không trả lời ngay, mà kể lại cho em nghe chuyện một người cầm nắm tro nóng trong tay.
Câu Chuyện: Nắm Tro Nóng
Có một người đi ngang bếp lửa, thấy đám than hồng còn cháy dở, tiện tay bốc lấy một nắm, định mang đi nhóm lửa chỗ khác cho tiện. Vừa nắm vào tay, anh ta đã cảm nhận được cái nóng bỏng rát lan khắp lòng bàn tay. Nhưng vì tiếc công đã bốc, tiếc số than đang có trong tay, anh cứ nắm chặt, chịu đau, chần chừ không chịu buông ra ngay, cứ nghĩ ráng thêm chút nữa để mang đi cho được việc.
Đến khi lòng bàn tay đã phồng rộp, đau đến mức không chịu nổi nữa, anh mới quăng nắm than xuống đất. Nhưng lúc đó vết bỏng đã ăn sâu, để lại sẹo lâu ngày mới lành.
"Biết nóng mà không buông, không phải vì không đủ khôn, mà vì tiếc cái đã nắm được trong tay. Càng chần chừ, vết bỏng càng ăn sâu, chứ than nóng chưa bao giờ tự nguội đi vì mình cố giữ."
Câu chuyện dừng lại ở đó, nhưng cái cảm giác biết đau mà vẫn không chịu buông thì rất nhiều người từng trải qua, chỉ khác nhau ở chỗ nắm cái gì.
Vì Sao Câu Chuyện Này Lại Nói Về Việc Biết Lỗ Mà Không Dám Cắt?
Nghe tới đây chắc chiến hữu đã thấy quen. Một cổ phiếu đã lỗ sâu, các tín hiệu đều cho thấy xu hướng xấu chưa dừng lại, nhưng vì đã "trót nắm", đã bỏ công sức tiền bạc vào đó, nên cứ giữ, cứ hy vọng nó sẽ quay đầu, giống hệt người cầm nắm than nóng mà không chịu buông vì tiếc công đã bốc.
Cái đau của việc cắt lỗ là có thật, nhưng nó chỉ đau một lần, còn cái đau của việc giữ mãi một khoản lỗ đang lớn dần thì kéo dài từng ngày, ăn mòn cả vốn lẫn tâm lý. Càng chần chừ không cắt, khoản lỗ càng có xu hướng ăn sâu hơn, như vết bỏng để lại càng lâu càng khó lành.
Bài Học Cho Nhà Đầu Tư
Người trong chuyện không sai khi bốc nhầm than nóng, chỉ sai ở chỗ không buông kịp lúc. Với nhà đầu tư, "buông đúng lúc" có thể áp dụng theo ba cách cụ thể:
- Đặt sẵn ngưỡng cắt lỗ và tuân thủ tuyệt đối — quyết định trước khi vào lệnh sẽ tỉnh táo hơn nhiều so với quyết định lúc khoản lỗ đang gây đau.
- Tách "công đã bỏ ra" khỏi quyết định hiện tại — số tiền và công sức đã đầu tư vào một cổ phiếu không phải là lý do để tiếp tục giữ nó nếu triển vọng đã xấu đi.
- Coi khoản lỗ đã cắt là cái giá học phí, không phải thất bại — chấp nhận nó nhanh chóng để dồn sự tập trung vào cơ hội mới, thay vì dồn năng lượng để tiếc nuối.
Chiến hữu thử nhìn lại xem, có khoản lỗ nào mình đang cầm trong tay, biết nóng rồi mà vẫn chưa chịu buông ra không?
Than nóng không tự nguội chỉ vì mình cố giữ. Khoản lỗ trên bảng giá cũng vậy, càng cầm lâu, vết bỏng càng sâu.
— Phương, founder CoPhieu.Top