"Sao anh lại đi dạy, không sợ mất thời gian mà chẳng thu lại được gì cho việc đầu tư của mình sao?" — tôi từng nghĩ vậy.
Cách nghĩ đó dễ hiểu. Nhiều người cũng nghĩ vậy trước khi tự mình trải qua đủ lâu.
Trải nghiệm của tôi
Nhìn lại, tôi thấy mình đã hỏi đúng câu dễ, nhưng bỏ lỡ câu quan trọng hơn nằm ngay bên dưới.
Nhưng sau vài năm đứng lớp, tôi nhận ra điều ngược lại hoàn toàn với lo ngại đó. Việc phải giải thích một khái niệm cho người hoàn toàn mới, không có nền tảng gì, buộc tôi phải hiểu lại từ gốc những điều tôi đã làm theo quán tính quá lâu — đến mức tôi không còn nhớ vì sao mình tin vào chúng.
Có những buổi học, câu hỏi ngây thơ nhất của một học viên mới lại là câu hỏi khiến tôi phải về nhà suy nghĩ cả tuần, vì tôi nhận ra mình chưa từng thực sự trả lời rõ nó cho chính mình.
Tôi đã trả giá bằng thời gian và vài quyết định lẽ ra tốt hơn nếu nhìn ra sớm hơn. Không phải lúc nào cũng mất tiền — nhưng cộng lại thì thấy rõ.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: việc đứng lớp dạy lại buộc người dạy phải kiểm tra và củng cố nền tảng tư duy của chính mình.
Từ đó tôi điều chỉnh. Không phải vứt bỏ hết những gì đã học, mà bù vào chỗ mình từng bỏ qua và chịu nhìn vào chỗ còn thiếu của cách nghĩ ban đầu.
Việc đứng lớp dạy lại buộc người dạy phải kiểm tra và củng cố nền tảng tư duy của chính... Anh chị có từng thử giải thích điều mình biết cho một người hoàn toàn mới, và phát hiện một lỗ hổng trong chính hiểu biết của mình chưa?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top