"Phải đặt mục tiêu thật lớn mới có động lực để cố gắng" — tôi từng nghĩ vậy.
Nghe thì hợp lý. Chính vì hợp lý quá nên tôi giữ nó khá lâu trước khi chịu nhìn lại.
Trải nghiệm của tôi
Vấn đề không phải cách nghĩ đó hoàn toàn sai. Vấn đề là nó dừng quá sớm, chưa chạm tới phần quyết định kết quả về lâu dài.
Nhưng vì mục tiêu đó quá xa, tôi gần như không cảm nhận được tiến độ gì trong những năm đầu — mỗi tháng nhìn vào con số hiện tại so với mục tiêu mười năm, cảm giác như không nhích được bao nhiêu, và động lực dần giảm đi.
Sau đó tôi thử đặt thêm một mục tiêu rất nhỏ, có thể đạt trong vài tháng — và việc đạt được mục tiêu nhỏ đó tạo ra một cảm giác tiến bộ rõ ràng, thật, giúp tôi duy trì động lực tốt hơn nhiều so với việc chỉ nhìn vào mục tiêu lớn xa xôi.
Tôi không mất một khoản lớn trong một đêm vì cách nghĩ đó. Tôi mất dần qua từng quyết định nhỏ, từng lần bỏ lỡ góc nhìn khác, đến khi nhìn lại mới thấy cả cục.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ to. Có những lần cái giá là thời gian và vài quyết định lẽ ra tốt hơn nếu nhìn ra sớm hơn.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: mục tiêu tài chính nhỏ, cụ thể và đạt được sớm tạo động lực duy trì lâu dài hơn một mục tiêu lớn lao nhưng xa vời.
Từ đó mỗi khi gặp lại cùng kiểu câu hỏi, tôi tự nhắc mình dừng thêm một nhịp — hỏi xem mình đang dừng ở bề mặt hay đã nhìn đủ phần phía sau.
Mục tiêu tài chính nhỏ, cụ thể và đạt được sớm tạo động lực duy trì lâu dài hơn một mục... Anh chị đang chỉ có một mục tiêu lớn lao xa vời, hay đã có thêm những mục tiêu nhỏ giúp mình cảm nhận tiến độ thường xuyên hơn?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top