"Trái phiếu thì chắc chắn hơn cổ phiếu, có lãi suất cố định mà" — tôi từng nghĩ vậy.
Nghe thì hợp lý. Chính vì hợp lý quá nên tôi giữ nó khá lâu trước khi chịu nhìn lại.
Trải nghiệm của tôi
Vấn đề không phải cách nghĩ đó hoàn toàn sai. Vấn đề là nó dừng quá sớm, chưa chạm tới phần quyết định kết quả về lâu dài.
Nhưng khi tôi đào sâu tìm hiểu báo cáo tài chính của doanh nghiệp phát hành lô trái phiếu đó, tôi nhận ra mức lãi suất hấp dẫn không phải vì doanh nghiệp tốt, mà vì doanh nghiệp đang gặp khó khăn về dòng tiền, phải trả lãi cao hơn để thu hút người mua — một dấu hiệu rủi ro, không phải dấu hiệu cơ hội tốt.
Tôi không mất một khoản lớn trong một đêm vì cách nghĩ đó. Tôi mất dần qua từng quyết định nhỏ, từng lần bỏ lỡ góc nhìn khác, đến khi nhìn lại mới thấy cả cục.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ to. Có những lần cái giá là thời gian và vài quyết định lẽ ra tốt hơn nếu nhìn ra sớm hơn.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: trái phiếu doanh nghiệp không đồng nghĩa với an toàn hẳn, mức lãi suất cao bất thường thường phản ánh rủi ro tín dụng cao tương ứng.
Từ đó tôi không còn xem loại công cụ đầu tư như một nhãn an toàn có sẵn. Tôi luôn xem xét bên phát hành hoặc bên đứng sau trước khi quyết định, dù công cụ đó tên là gì.
Trái phiếu doanh nghiệp không đồng nghĩa với an toàn hẳn, mức lãi suất cao bất th... Anh chị có đang xem một loại công cụ đầu tư là an toàn chỉ vì cái tên của nó, mà chưa thật sự xem xét sức khỏe tài chính của bên đứng sau?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top