"Lỗ lần này là do tin xấu bất ngờ, không phải lỗi phân tích của mình" — tôi từng nghĩ vậy.
Tôi không phủ nhận câu hỏi đó hợp lý. Nó đúng với cảm giác lúc sắp quyết định, khi chưa thấy hết phần bên trong.
Trải nghiệm của tôi
Điều khiến tôi thay đổi Không phải vì ai phản bác. Mà vì thực tế tự dạy một góc nhìn khác về cùng một chuyện đó.
Nhưng khi tôi để ý mô thức này lặp lại ở gần như mọi lần lỗ, tôi nhận ra mình đang dùng nó như một cách tránh phải nhìn lại quyết định của chính mình — luôn có một yếu tố bên ngoài để đổ lỗi, nên tôi không bao giờ phải thật sự xem xét liệu phân tích ban đầu của mình có thiếu sót gì không.
Cái giá cụ thể: tôi từng giữ cách nghĩ đó đủ lâu để nó ảnh hưởng đến vài quyết định quan trọng, trước khi chịu thừa nhận cách nghĩ đó chưa đủ.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: thói quen tìm lý do bên ngoài để giải thích cho khoản lỗ thay vì xem xét quyết định của chính mình cản trở khả năng học hỏi từ sai lầm.
Từ đó mỗi lần lỗ, tôi buộc mình tách riêng hai phần: phần nào do yếu tố bên ngoài thật sự không kiểm soát được, và phần nào là quyết định của chính tôi có thể cải thiện cho lần sau.
Thói quen tìm lý do bên ngoài để giải thích cho khoản lỗ thay vì xem xét quyết định của... Anh chị có đang tìm lý do bên ngoài để bào chữa cho mọi lần lỗ, hay đang thành thật nhìn vào phần quyết định của chính mình trong đó?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top