"Cuối tháng còn dư bao nhiêu thì đầu tư bấy nhiêu, không cố định con số" — tôi từng nghĩ vậy.
Cách nghĩ đó dễ hiểu. Nhiều người cũng nghĩ vậy trước khi tự mình trải qua đủ lâu.
Trải nghiệm của tôi
Nhìn lại, tôi thấy mình đã hỏi đúng câu dễ, nhưng bỏ lỡ câu quan trọng hơn nằm ngay bên dưới.
Cách làm đó nghe hợp lý — linh hoạt theo dòng tiền thực tế có vẻ thận trọng hơn là ép mình theo một con số cứng nhắc mỗi tháng.
Nhưng có một tháng chi tiêu phát sinh nhiều hơn bình thường, và khi nhìn lại cuối tháng, phần "dư" gần như bằng không — tôi không đầu tư gì tháng đó. Điều đáng nói là tháng tiếp theo, và vài tháng sau nữa, tôi cũng dần quen với việc bỏ qua, vì đã có một tiền lệ cho phép điều đó xảy ra.
Tôi đã trả giá bằng thời gian và vài quyết định lẽ ra tốt hơn nếu nhìn ra sớm hơn. Không phải lúc nào cũng mất tiền — nhưng cộng lại thì thấy rõ.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: xem khoản đầu tư định kỳ là phần dư còn lại sau chi tiêu khiến nó dễ biến mất trong những tháng chi tiêu nới lỏng.
Từ đó tôi đảo ngược thứ tự: khoản đầu tư định kỳ được trích ra ngay khi có thu nhập, trước khi phân bổ cho chi tiêu — không phải phần dư cuối cùng. Chi tiêu của tôi vẫn linh hoạt, nhưng nó linh hoạt trong phần còn lại sau đầu tư, không phải ngược lại.
Xem khoản đầu tư định kỳ là phần dư còn lại sau chi tiêu khiến nó dễ biến mất trong nhữ... Anh chị đang đầu tư từ phần dư cuối tháng, hay đầu tư trước rồi mới chi tiêu trong phần còn lại?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top