"Kiên nhẫn nghĩa là cứ ngồi yên, không động vào gì cả" — tôi từng nghĩ vậy.
Nghe thì hợp lý. Chính vì hợp lý quá nên tôi giữ nó khá lâu trước khi chịu nhìn lại.
Trải nghiệm của tôi
Vấn đề không phải cách nghĩ đó hoàn toàn sai. Vấn đề là nó dừng quá sớm, chưa chạm tới phần quyết định kết quả về lâu dài.
Nhưng qua nhiều năm, tôi nhận ra có những giai đoạn sự thụ động hoàn toàn lại khiến tôi bỏ lỡ những thời điểm thực sự cần hành động — như khi một điều kiện quan trọng trong kế hoạch ban đầu của tôi đã thay đổi, nhưng tôi vẫn "kiên nhẫn ngồi yên" chỉ vì nghĩ đó là điều đúng đắn nên làm, dù thực tế đòi hỏi tôi phải điều chỉnh.
Tôi không mất một khoản lớn trong một đêm vì cách nghĩ đó. Tôi mất dần qua từng quyết định nhỏ, từng lần bỏ lỡ góc nhìn khác, đến khi nhìn lại mới thấy cả cục.
Cái giá tôi trả không phải lúc nào cũng là một khoản lỗ to. Có những lần cái giá là thời gian và vài quyết định lẽ ra tốt hơn nếu nhìn ra sớm hơn.
Bài học tôi rút ra
Tôi nhận ra: kiên nhẫn trong đầu tư không đồng nghĩa với sự thụ động hoàn toàn.
Từ đó tôi định nghĩa lại kiên nhẫn cho mình: không phải là bất động, mà là hành động đúng lúc, dựa trên những điều kiện đã đặt ra từ trước, chứ không phải dựa trên sự thoải mái của việc không phải làm gì.
Kiên nhẫn trong đầu tư không đồng nghĩa với sự thụ động hoàn toàn. Kiên nhẫn của bạn trong đầu tư là sự tỉnh táo biết khi nào cần hành động, hay chỉ đơn giản là né tránh việc phải quyết định?
— Phương Lê, Nhà sáng lập CoPhieu.Top